

Trong nhà, tiếng chim hót lảnh lót dần vang lên, ánh đèn đường xuyên qua rèm cửa, tạo nên một vùng sáng mờ ảo. Bên cửa sổ kê một chiếc giường đôi, trên đó có một người phụ nữ đang ngủ say, tư thế ngay ngắn.
Đầu cô gối ngay chính giữa gối, tóc xõa tung xung quanh, khuôn mặt trắng mịn như sứ, trông hệt như một con b.úp bê tinh xảo được trưng bày trong tủ kính.
Hàng mi dày khẽ rung, cô từ từ mở mắt, dường như chưa từng ngủ say, chớp nhẹ vài cái rồi chậm rãi ngồi dậy, với tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, tắt chuông báo thức.
Quế Hoan liếc nhìn giờ, năm giờ rưỡi.
Đồng hồ sinh học mười năm như một khiến cô tỉnh giấc đúng giờ. Cô lật chăn, để lộ bộ đồ ngủ bằng vải lanh thoải mái bên trong, đôi chân trần trắng trẻo chạm xuống sàn nhà.
Quế Hoan đứng dậy buộc tóc, lấy tấm t.h.ả.m tập yoga từ trong tủ quần áo ra, trải giữa phòng ngủ.
Sau khi bố qua đời vào năm kia, cô chuyển sang ngủ ở phòng chính, diện tích rộng hơn phòng cũ của cô một phần ba. Phòng cũ thì được cải tạo thành phòng chứa đồ, dù phần lớn trong đó là sách.
Tính cách của Quế Hoan chẳng ăn nhập gì với cái tên của cô. Người mẹ quá cố của cô từng buồn rầu nói, rõ ràng là con gái, sao ngày nào cũng như ông cụ non thế này?
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.