Tiếng chuông tan học vừa vang lên, Liêu Liễm đã đứng phắt dậy, đeo cặp của Quế Hoan lên vai, hai tay giơ về phía cô, điệu bộ như muốn đóng gói "vận chuyển" cô về nhà.
Quế Hoan: "...Không cần đâu."
Đang tuổi dậy thì nhạy cảm, nếu Liêu Liễm cứ bế ẵm cô đi lại thế này, khó tránh khỏi việc bị các bạn học nhìn vào rồi suy diễn linh tinh.
Liêu Liễm gãi đầu, lùi một bước thương lượng: "Thế tôi túm cổ áo xách cậu về nhé?"
Hồi bé đi kiếm ăn trong rừng, mỗi lần cậu mải chơi quên lối về là bố cậu lại túm lấy da gáy, xách một mạch về nhà.
Quế Hoan: "...Tôi có chân, và may mắn thay, nó vẫn còn chức năng đi lại."
Liêu Liễm cứ làm quá lên như thế khiến chính cô cũng bắt đầu nghi ngờ, không biết mình có đang mắc bệnh nan y gì không... Cô vội ngẩng đầu xác nhận lại thời gian sống còn lại của mình, may quá, không bị trừ đi chút nào.
Về đến nhà, Liêu Liễm không vào cùng mà quay đầu chạy xuống lầu, bảo là đi lấy đồ.
Quế Hoan đi tắm, lau khô hơi nước trên tóc rồi ngồi vào bàn học làm bài tập.
Khoảng hai mươi phút sau, ngoài cửa sổ vang lên tiếng gõ "cộc cộc cộc" khe khẽ. Quế Hoan ngẩng đầu lên thì thấy Liêu Liễm đang ngồi xổm trên bậu cửa sổ, tay phải xách một cái túi nilon.
Do chiều cao đã tăng vọt, cậu phải xếp hai bàn chân thành một đường thẳng mới miễn cưỡng đứng vững được. Chỉ cần trượt chân một cái thôi là tám phần mười sẽ phải hẹn gặp nhau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297250/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.