Trong ấn tượng của Liêu Liễm, Quế Hoan thường xuyên khoác lên mình bộ đồng phục, về nhà thì cũng chỉ diện áo cộc tay quần dài.
Quế Hoan trong chiếc váy trông mềm mại hơn hẳn, những bông hoa li ti đỏ xanh điểm xuyết dọc theo tà váy xòe rộng. Chỉ là bên trong váy tối om om, làm cậu cứ theo bản năng muốn chui tọt vào đấy.
Quế Hoan: ... Cậu ta cứ nhìn chằm chằm vào gấu váy mình làm cái quái gì thế nhỉ? Liêu Liễm đi một vòng quanh chiếc váy. Hôm nay cậu mặc một bộ đồ thể thao màu đen, dài tay có khóa kéo, Quế Hoan nhìn thôi đã thấy toát mồ hôi hột.
Đối với đề nghị của Quế Hoan, Liêu Liễm lắc đầu quầy quậy: "Tôi không mặc đâu, cái này chạy thì gió lùa phần phật, nhảy từ trên tường xuống thì phồng lên như cái bong bóng."
Quế Hoan tưởng tượng ra cảnh cậu ta nói, liên tưởng ngay đến cái dù nhảy... Thực tế thì không có dây dù để kéo, cái váy sẽ không phồng lên đâu mà sẽ tung bay tứ tung, lật ngược lên trời...
Hơn hai giờ chiều, mặt trời đang lúc gay gắt nhất, ánh nắng ch.ói chang khiến Quế Hoan phải nheo mắt, cô lấy tay che nắng, hỏi: "Cậu đứng đây làm gì?"
Liêu Liễm: "Đợi Vương Tam Bính, hai đứa nó đi trả vỏ chai nước ngọt."
Vừa dứt lời, Quang T.ử và Vương Tam Bính bước ra từ tiệm tạp hóa bên cạnh, thấy Quế Hoan liền chào hỏi.
Quế Hoan: "Tôi về nhà đây, các cậu đi đâu?"
Quang Tử: "Bọn tôi vừa ở tiệm game về, giờ qua nhà anh Liêu làm bài tập."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297242/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.