Trên đường về nhà, Vương Tam Bính và Quang T.ử đột nhiên ân cần một cách lạ thường. Hai người họ cuối cùng cũng ngộ ra, mấy cái "anh Nam", "anh Bắc" gì đó đều chỉ là phù du, Liêu đại ca trước mặt mới là chân ái...
Dùng một câu để hình dung thì chính là: "Anh Nam" như nước chảy mây trôi, "anh Liêu" mới là hòn đá tảng ngàn năm không đổi...
Quế Hoan nhẩm tính thời gian, sắp đến đợt truy quét tội phạm nghiêm ngặt lần thứ hai rồi. Sau đợt này, đám côn đồ đầu đường xó chợ kia sẽ im hơi lặng tiếng hết, chẳng còn ông vua hay đại ca nào dám hó hé nữa.
Về đến nhà Liêu Liễm, Quế Hoan mới phát hiện mu bàn tay cậu bị trầy một miếng da, chắc lúc đ.á.n.h nhau hăng quá nên không để ý.
Bản thân Liêu Liễm chẳng hề bận tâm, nhưng Quế Hoan liếc nhìn mấy lần, dòng chữ "Mỗi ngày làm một việc thiện" trên đầu cậu cứ sáng lấp lánh như đèn pha, ch.ói đến đau cả mắt.
"Liêu Liễm, nhà cậu có hộp cứu thương không? Tay cậu bị xước rồi, sát trùng một chút thì tốt hơn."
Liêu Liễm chớp mắt ngây thơ: "Nhà tôi không có cái thứ đó."
Quế Hoan: ... Quên mất, người nhà họ Liêu chưa bao giờ tin vào y học hiện đại, toàn dựa vào bài t.h.u.ố.c gia truyền - nước bọt thần thánh.
Hồi mới tỉnh lại, cô với Liêu Liễm chưa thân, cậu không muốn bôi t.h.u.ố.c nên cô cũng kệ. Nhưng giờ hai người dù sao cũng được tính là "bạn bè", Quế Hoan ngẫm nghĩ vài giây rồi nói: "Cậu qua nhà tôi một chút, nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297243/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.