Kết quả thi cuối kỳ đã có, không nằm ngoài dự đoán của Quế Hoan: đứng thứ hai trong lớp, thứ ba toàn khối.
Điểm số của cô chủ yếu bị kéo xuống bởi môn Văn. Các môn Tự nhiên vốn là thế mạnh của Quế Hoan, còn Văn ngôn thì đã nhiều năm không đụng đến nên lụt nghề. Thêm vào đó, mỗi khi viết văn nghị luận, tư liệu dẫn chứng của cô cứ bay bổng đến những sự kiện... chưa xảy ra. Hậu quả là bài văn viết không được trôi chảy, mất oan không ít điểm.
Ký ức của con người thường chỉ xoay quanh những chuyện xảy ra trong hai năm gần nhất, Quế Hoan cũng không ngoại lệ. Những kiến thức, dẫn chứng học thuộc lòng hồi mười mấy tuổi, cô đã quên sạch sành sanh từ đời nào rồi.
Người đứng đầu bảng vàng là ủy viên học tập Lữ Quang Huy. Cậu chàng cầm bảng điểm trên tay mà cứ ngỡ như mơ, niềm vui sướng hiện rõ mồn một trên khuôn mặt.
"Tớ... lần đầu tiên tớ đứng nhất đấy!"
Cậu ngẩng đầu tìm kiếm bóng dáng Quế Hoan, nhưng cô không có ở chỗ ngồi. Quế Hoan đang bận rộn kèm cặp Liêu Liễm sửa bài thi.
Bạn học Liêu Liễm thì vẫn giữ vững phong độ "ổn định" của mình: trung bình yếu, môn Văn suýt thì đội sổ.
Liêu Liễm cau mày, chỉ vào bài thi ấm ức: "Câu này ra đề có vấn đề."
Đề bài yêu cầu tóm tắt ý chính của đoạn văn và hỏi tác giả thực sự muốn truyền tải điều gì.
Câu trả lời của Liêu Liễm đúng là "nằm trong dự đoán, nhưng ngoài sức tưởng tượng".
Cậu ta dứt khoát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297244/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.