"Nếu cậu không muốn gây rắc rối cho bố mẹ thì đưa ngay con d.a.o đây."
Chơi bài "cứng" với đứa đầu đất như Liêu Liễm là hỏng bét, sẩy tay cái là to chuyện ngay.
Quế Hoan quyết định dùng chiêu "thấu tình đạt lý", tay phải nhẹ nhàng vươn về phía Liêu Liễm, giọng nói dịu xuống như nước: "Cậu đưa d.a.o cho tôi trước đã, d.a.o kiếm vô tình, lỡ tay làm mình bị thương thì không hay đâu."
Liêu Liễm: "Tôi sẽ không làm mình bị thương."
Quế Hoan: ...Tôi là sợ cậu c.h.é.m trúng tôi ấy chứ!
Quế Hoan thầm nhủ trong lòng, cậu ta vẫn chỉ là một đứa trẻ, tuổi tâm hồn của mình lớn hơn cậu ta tận mười tám tuổi, chấp nhặt làm gì, phải nhường nhịn một chút.
Hít một hơi thật sâu, Quế Hoan nói: "Nếu cậu định sống mái với hai mẹ con nhà kia thì tôi khuyên cậu bỏ ngay cái ý định đó đi. Chưa nói đến thằng con, chỉ riêng tướng tá của bà mẹ thôi, hai đứa mình cộng lại cũng không quật ngã nổi đâu."
Liêu Liễm hất cằm, tay nắm c.h.ặ.t cán d.a.o đầy khí phách, điệu bộ "nghé con không sợ hổ", rõ ràng là muốn "ngọc đá cùng tan"... những hậu quả khác hoàn toàn nằm ngoài phạm vi xử lý của não bộ cậu.
Quế Hoan: "Cậu nói tôi nghe xem, cậu với con trai bà ta rốt cuộc là có chuyện gì? Cậu đ.á.n.h nó trước hả?"
Liêu Liễm cau mày, nín nhịn một lúc lâu mới lúng b.úng nói: "Là bọn nó động thủ trước."
Quế Hoan nhướng mày. "Bọn nó", tức là người đ.á.n.h Liêu Liễm không chỉ có một.
"Sao tự dưng họ lại động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297219/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.