Liêu Liễm mở to đôi mắt ngây thơ vô số tội, hỏi: "Cái đó là cái gì?"
Quế Hoan: ...Cậu ta làm thế nào mà lên được cấp hai vậy? Kiến thức thường thức kiểu này, trường không dạy thì bố mẹ cũng không nói sao? Quế Hoan kiên nhẫn giải thích: "Nó là một loại vi sinh vật, cũng là mầm mống gây ra nhiều loại bệnh. Giống như tiền giấy ấy, trên đó toàn là vi khuẩn, người ăn vào sẽ bị bệnh."
Liêu Liễm ngẫm nghĩ một lúc rồi phán: "Không sao, tôi không bị bệnh đâu."
Quế Hoan: Cô thực sự muốn hỏi xem cái sự tự tin đó của cậu lấy ở đâu ra vậy?
Nhớ lại chuyện Liêu Liễm ăn tiền, Quế Hoan không nhịn được mà nhíu mày: "Cậu ăn mất mấy tờ rồi?"
Liêu Liễm: "Một tờ mười tệ, ba tờ một tệ."
Nhớ cũng dai phết.
"Không ăn đồng xu nào chứ?"
Liêu Liễm lắc đầu: "Tiền xu tiêu hết rồi."
May mà thế, chứ tiền xu cứng như vậy, lỡ nuốt vào nó cứa rách ruột như chơi.
Quế Hoan thắc mắc: "Cậu ăn xong không thấy buồn nôn à?"
Liêu Liễm nhìn cô với ánh mắt kỳ quặc: "Chẳng phải chỉ là giấy thôi sao?"
Quế Hoan thật sự không biết giải thích thế nào cho cậu hiểu là người bình thường, trong điều kiện bình thường, chắc chắn sẽ không ai đi ăn giấy cả.
"Hai ngày tới cậu ăn nhiều chất xơ vào, khoai lang chẳng hạn, biết đâu sẽ thải ra được... Nhưng mà cấm không được nhặt lại đấy nhé."
Tiền giấy chịu axit khá tốt, khả năng cao là sẽ thải ra nguyên vẹn, nhưng cô chỉ sợ Liêu Liễm quá "bá đạo", nhặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297220/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.