"Mày đi đâu về đấy?"
Vương Tam Bính vừa ló mặt vào nhà, mẹ cậu ta đã lăm lăm cây cán bột từ trong bếp đi ra.
Vương Tam Bính: "Con đi học bài."
Từ lúc biết con trai trấn lột tiền bạn, mẹ cậu ta chưa từng cho cậu ta một sắc mặt tốt. Mấy hôm nay bà quản thúc cực nghiêm, chỉ sợ cậu ta lại ra ngoài gây chuyện thị phi.
Mẹ Tam Bính chống nạnh, trợn mắt quát: "Nói láo!"
Con mình đẻ ra mình còn lạ gì tính nết nó nữa? Vương Tam Bính oan ức quá thể. Bình thường nói dối thì mẹ chẳng phát hiện, hôm nay nói thật lại bị mắng té tát.
"Con đi học bài thật mà." Nói rồi cậu ta lôi trong cặp ra tờ đề thi hôm nay. Cậu ta và Quang "Gà" mỗi đứa làm một nửa, cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ. Đúng sai chưa bàn, ít nhất chữ cũng viết kín mặt giấy.
Vốn dĩ cậu ta cũng chẳng định làm đâu, nhưng Liêu Liễm làm xong bài tập liền nhướng mày hỏi: "Bài tập của cậu làm xong chưa?"
Vương Tam Bính: "..."
Liêu Liễm: "Mau làm đi, không làm thì thi cấp ba kiểu gì."
Mẹ Tam Bính cầm tờ đề lên soi. Đúng là không nói dối, nhìn cái chữ gà bới này thì đích thị là "tác phẩm" của quý t.ử nhà bà rồi.
"Mày đến nhà đứa nào làm?"
Vương Tam Bính: "Nhà Liêu Liễm."
Cơn giận vừa nguôi ngoai của mẹ Tam Bính lại bùng lên, bà gắt giọng: "Mày lại đến bắt nạt thằng bé à?"
...Rốt cuộc là ai bắt nạt ai cơ chứ!
Vương Tam Bính khó cái khôn: "Không, không phải, tan học gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297230/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.