Giữa việc đi học và bị mẹ đ.á.n.h gãy chân, Vương Tam Bính nhục nhã chọn đi học...
Kiếp trước, Vương Tam Bính đã phải ỉ ôi nỉ non, năm lần bảy lượt nhấn mạnh mình ngu si đần độn, không theo kịp chương trình, cuối cùng còn phải rặn ra vài giọt nước mắt cá sấu thì mẹ cậu ta mới chịu buông tha.
Không học thì thôi, tự ra ngoài buôn bán cũng chẳng c.h.ế.t ai, nhà cậu ta đâu có nghèo đến mức không nuôi nổi một thằng con ăn bám.
Nhưng kiếp này, có "kỳ đà cản mũi" Liêu Liễm ngáng đường, Vương Tam Bính dù muốn tự sinh tự diệt cũng chẳng còn cơ hội.
Quang "Gà" húp nước sôi để nguội sùm sụp, ngập ngừng nói: "Hay là, tao cũng đi học nhỉ?"
Từ tiểu học đến giờ, cậu ta và Vương Tam Bính luôn là "cặp đôi hoàn cảnh", đại diện cho tầng lớp học dốt của lớp. Giờ Vương Tam Bính "hoàn lương" đi học, cậu ta thấy mình ra ngoài lăn lộn cũng chẳng còn thú vị gì nữa.
Liêu Liễm liếc xéo cậu ta: "Cậu đã thế này rồi mà không học thêm tí chữ nào thì sau này sống kiểu gì?"
Quang "Gà" cạy móng tay, ngượng ngùng đáp: "Tuy tao không thông minh bằng Tam Bính nhưng cũng không đến nỗi đần độn, chắc vẫn kiếm được việc làm thôi."
Liêu Liễm nhướng mày, chỉ tay vào Vương Tam Bính: "Cậu thấy nó thông minh á?"
Quang "Gà": "Cũng thông minh mà."
Biết nịnh nọt bợ đỡ, quan hệ rộng, trong đám học sinh cá biệt cấp 2 thì Vương Tam Bính cũng thuộc dạng có số má rồi.
Liêu Liễm nhìn Quang "Gà" chằm chằm một lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297229/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.