Khu vực nhà Quế Hoan thuộc quyền quản lý của Cộng đồng số 3 đường Thiên Phúc. Vì địa bàn nhỏ hẹp nên Ban Quản lý cộng đồng và Ủy ban Dân phố được gộp chung làm một.
Cái bãi đậu xe hổ lốn, to nhỏ bất nhất, chỗ có chỗ không ở dưới nhà cô trong tương lai chính là "kiệt tác" của mấy vị này.
Trước khi đến đây, Quế Hoan đã xác định tư tưởng: trông chờ mấy bà cô này chủ động ra tay cứu thế giới là chuyện viển vông. Mục tiêu chính là để họ làm "chân chạy", hỗ trợ từ bên ngoài. Dù sao cô cũng chỉ là một con nhóc vắt mũi chưa sạch, khó mà khiến người ta tin phục.
Quế Hoan làm bộ nhìn tấm biển trước cửa, giả vờ ngây thơ: "Đúng rồi ạ, cháu đến để cảm ơn Hội Phụ nữ Cộng đồng số 3 đường Thiên Phúc."
Hai nhân viên Hội Phụ nữ nhìn nhau một lúc, cô đeo kính lên tiếng trước: "Thế cháu nói xem, cháu cảm ơn cái gì?"
Quế Hoan bước vào phòng, cười tươi rói: "Cảm ơn các cô đã hết lòng vì quyền lợi của phụ nữ ạ!"
Cô đeo kính chột dạ: "...Hết lòng... à thì đấy là việc chúng tôi nên làm mà."
Ủa, mình đã hết lòng cái gì nhỉ? Quế Hoan bồi thêm: "Cháu nghe các cô tuyên truyền là phải bảo vệ quyền lợi của phụ nữ trong gia đình, đặc biệt là những người phụ nữ chịu đựng bạo lực gia đình lâu năm, khuyến khích họ thoát khỏi l.ồ.ng giam, sống cuộc đời của chính mình!"
Người phụ nữ uống trà chớp chớp mắt: "...Hình như... chúng tôi có nói thế thật."
Chắc chắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297231/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.