Sau một hồi khua môi múa mép, Quế Hoan cảm thấy đói cồn cào.
Bên đường có mấy hàng bán bánh bao, mỗi cái chỉ mấy hào. Quế Hoan mua hai cái, vừa đi vừa ăn.
Bây giờ đường phố chưa đông đúc xe cộ như thời sau này, phần lớn là xe đạp, tiếng chuông leng keng vui tai.
Bánh bao thịt vỏ dày nhân ít, ăn hết một cái rồi mà Quế Hoan vẫn chưa thấy vị thịt đâu. Về gần đến khu tập thể, từ xa cô đã thấy ba bóng áo đồng phục xanh trắng quen thuộc.
Đồng phục thời này từ tiểu học đến cấp ba đều một kiểu, hai màu xanh trắng, phom dáng thể thao rộng thùng thình, không đến nỗi xấu ma chê quỷ hờn nhưng cũng chẳng thể khen là đẹp.
Liêu Liễm ngồi trên ghế gấp, tay cầm quân mạt chược chuẩn bị đ.á.n.h ra. Vương Tam Bính ngồi xổm bên cạnh, hì hục viết bài trên cái đôn đá. Còn Quang "Gà" thì đứng sau lưng Liêu Liễm, quạt mát kiêm đuổi muỗi.
Liêu Liễm vừa đ.á.n.h bài vừa tranh thủ liếc nhìn vở bài tập của Vương Tam Bính, chỉ đạo vài câu rồi lại quay sang đ.á.n.h bài tiếp, chẳng trễ nải việc nào.
Quế Hoan: "..."
Không hổ danh là Liêu Liễm, mới mấy ngày đã bắt đầu dấn thân vào bộ môn thể thao trí tuệ yêu thích của người cao tuổi – mạt chược.
Lại gần hơn, Quế Hoan mới phát hiện ra Liêu Liễm đang đọc chính tả cho Vương Tam Bính chép bài văn.
Hôm nay cô giáo dạy Văn ra đề bài: Viết về một việc nhỏ xảy ra quanh em.
Liêu Liễm nhíu mày đọc: "...Đối phương đ.á.n.h ra quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297232/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.