Quế Hoan kinh ngạc hỏi: "Không phải cậu về nhà với đám Vương Tam Bính rồi sao?"
Liêu Liễm vừa ăn kem vừa liếc nhìn Ngô Mai, đáp: "Ra ngoài mua kem."
Cậu giơ cây kem đã bị c.ắ.n mất một nửa về phía Quế Hoan: "Cậu ăn không?"
Quế Hoan thật sự khó mà làm ngơ trước dấu răng đều tăm tắp in trên đó, cô nói: "Cảm ơn, tôi không ăn."
Vương Tam Bính và Quang T.ử đứng sau lưng Liêu Liễm đang mải mê mút kem que, vẻ mặt tò mò nhìn Ngô Mai và Quế Hoan.
Liêu Liễm hỏi: "Cậu vẫn chưa nói là nhờ việc gì?"
Quế Hoan: "... Tôi nhờ em ấy xem giúp bố em ấy có nhà hay không."
Quế Hoan quay người lại, cười nói với Ngô Mai: "Em mau về đi, chị đợi ở dưới này."
Ngô Mai hơi sợ hai người bạn của Liêu Liễm, rụt rè gật đầu rồi chạy biến vào cầu thang.
Liêu Liễm đá Vương Tam Bính một cái: "Đi, mua thêm cây nữa."
Quang T.ử rất biết thời thế, rút ngay cái quạt ra, một tay quạt mát cho Liêu Liễm, một tay cầm kem mút, trông hệt như một tên thái giám đắc thế.
Liêu Liễm: "Cậu tìm bố nó à?"
Quế Hoan: "Không, tôi tìm mẹ em ấy có việc, nhưng nếu bố em ấy ở nhà thì không gặp được."
Đợi Vương Tam Bính mua kem về, bóng dáng Ngô Mai cũng xuất hiện bên cửa sổ. Cô bé khẽ gật đầu, khẩu hình miệng nói một chữ: "Có."
Nói xong thì quay người vào trong, không thấy ra nữa.
Quế Hoan xé vỏ cây kem, suy tính xem làm cách nào để dụ Ngô Thiên Thuận ra ngoài.
Liêu Liễm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297234/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.