Trong hành lang, Vương Tam Bính cúi gằm mặt, đang hứng chịu cơn mưa "giáo huấn" của thầy chủ nhiệm lão Vương. Cùng lúc đó, Liêu Liễm xuyên qua đám đông, tiến đến trước mặt Quế Hoan.
Quế Hoan theo bản năng lùi lại một bước, hỏi: "Cậu rửa tay chưa đấy?"
Liêu Liễm: "Rửa rồi."
Trước cửa nhà vệ sinh đang tụ tập cả đống học sinh, không tiện nói chuyện "nhạy cảm". Quế Hoan ra hiệu bằng mắt cho Liêu Liễm, bảo cậu ta đi theo mình.
Liêu Liễm bước tới, nhón chân lên nhìn vào mắt cô, hỏi: "Mắt cậu dính gì à?"
Liêu Liễm vốn trắng trẻo, dù ngồi cạnh cửa sổ quanh năm, ngày nào cũng phơi mặt ra nắng. Giờ nghỉ trưa thầy chủ nhiệm kéo rèm lại, cậu ta còn chui tọt vào trong rèm để tắm nắng. Thế mà chẳng những không đen đi tí nào, da dẻ còn ngày càng trắng sáng.
Quế Hoan: "...Cậu im miệng, đi theo tớ."
Quế Hoan đi trước, bóng cô đổ dài trên sàn nhà. Liêu Liễm nhìn cái bóng di chuyển liên tục, bản năng sinh học thôi thúc hắn muốn giẫm lên đó.
Chân vừa nhấc lên thì Quế Hoan rẽ sang hướng khác, bóng cô kéo dài ra. Trong vệt đen mờ ảo hiện lên đường nét của cái đầu, cô để tóc ngắn ngang vai, cái bóng trông y hệt vòm cầu lớn, lại giống cây nấm bị cắt mất thân.
Nhận ra đó là bóng đầu của cô, Liêu Liễm khựng lại nửa nhịp, từ từ hạ chân xuống. Hắn lách qua cái bóng, đuổi theo từ phía bên trái.
Cuối hành lang là phòng âm nhạc, lúc này vắng tanh. Quế Hoan nhìn quanh quất, chắc chắn không ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297227/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.