Ăn xong thịt xiên nướng trở về nhà, Quế Hoan vẫn luôn để ý động tĩnh bên ngoài. Với cái nết của Ngô Thiên Thuận, bị mấy đứa nhóc vắt mũi trêu ngươi như thế, chắc chắn hắn sẽ tìm cách trả đũa, không chừng còn sang nhà họ Liêu ăn vạ đòi tiền bồi thường cũng nên.
Quế Hoan mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, một giấc đến sáng bảnh mắt, cũng không nghe thấy tiếng đập cửa bên hàng xóm.
... Chẳng lẽ Ngô Thiên Thuận bị treo lủng lẳng cả đêm thật à? Thu dọn đồ đạc xong xuôi, vừa đẩy cửa ra, cô đã thấy Liêu Liễm đang ngồi trên bậc cầu thang hành lang múa b.út như bay. Thấy Quế Hoan đi ra, cậu cất vở bài tập đi, vươn hai tay lên cao, làm một động tác vươn vai cực đại.
Kiểu vươn vai của Liêu Liễm rất đặc trưng, hai tay nắm c.h.ặ.t giơ lên trời, eo uốn cong sang hai bên, độ dẻo dai của cơ thể cậu cao đến mức đáng kinh ngạc, còn mềm dẻo hơn cả người tập yoga quanh năm như Quế Hoan.
Sau khi giãn gân cốt, hai cánh tay Liêu Liễm từ từ hạ xuống, năm ngón tay xòe ra nắm vào, vô thức cào cào vào không khí.
Quế Hoan ngẫm nghĩ, cứ cảm thấy động tác này của Liêu Liễm quen mắt cực kỳ, hình như cô đã gặp ở đâu rồi. Đợi đến khi tay Liêu Liễm trượt xuống một bậc cầu thang, Quế Hoan mới sực nhớ ra: ... Đây chẳng phải là động tác mèo đang "nhào bột" sao?
Nhà Liêu Liễm có nuôi một con mèo, tính cậu lại thích bắt chước mọi thứ xung quanh, ví dụ như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297236/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.