Chưa đến cửa, cô đã nghe thấy tiếng khóc lóc vọng ra từ bên trong. Không thể chậm trễ, Quế Hoan rảo bước, gõ cửa "rầm rầm".
"Ai đấy!" Giọng Ngô Thiên Thuận vọng ra.
"Mở cửa, nhà chú có thư."
Tiếng bước chân từ xa lại gần, cánh cửa mở ra, lộ ra gương mặt của Dương Hồng.
Trên mặt cô hằn rõ dấu tay bị tát, đôi mắt đỏ hoe, vừa nhìn thấy Quế Hoan nước mắt đã trào ra.
Quế Hoan kéo cửa ra, ngó đầu vào nhìn một cái. Phòng khách bừa bộn như bãi chiến trường, mảnh vỡ ghế nhựa vương vãi khắp nơi, rõ ràng là Ngô Thiên Thuận đã tiện tay vớ lấy để đ.á.n.h người.
Dương Hồng đầu tóc rối bù, trên người và chân tay đầy những vết xước dài, có chỗ đã sưng đỏ trầy da.
"Bé Mai đâu ạ?"
Dương Hồng cúi đầu nói nhỏ: "Dì bảo con bé hôm nay về muộn chút."
Quế Hoan tránh những chỗ bị thương, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, nói: "Dì làm tốt lắm."
Dương Hồng nhìn ra sau lưng Quế Hoan, hỏi: "Hai cô kia đâu rồi?"
Quế Hoan mặt tỉnh bơ: "Sợ Ngô Thiên Thuận thấy người lạ không chịu mở cửa nên bảo cháu lên trước, lát nữa các cô ấy lên sau."
Dương Hồng gật đầu. Ở bên kia, Ngô Thiên Thuận hùng hổ đi từ trong phòng ra. Hắn cao tầm mét bảy, dáng người gầy gò tinh quái, mặt đầy sát khí, quét mắt nhìn Quế Hoan một lượt rồi quát: "Để thư lại rồi biến!"
Vừa nghe tiếng hắn, Dương Hồng sợ hãi co rúm vai lại, nấp sau lưng Quế Hoan.
Quế Hoan mở miệng bịa chuyện ngay tắp lự: "Thư này cần chú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297237/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.