Tiếng chuông báo hiệu hết tiết năm vang lên, tiết đầu tiên của buổi chiều là môn Tiếng Anh.
Cô giáo Tiếng Anh còn rất trẻ, diện một chiếc váy liền màu trắng, mái tóc dài được chải chuốt tỉ mỉ, lộ ra vầng trán cao sáng sủa.
Để khơi dậy niềm đam mê học ngoại ngữ của đám học trò, cô giáo đã chuẩn bị hẳn một chiếc đầu video nhỏ để chiếu phim nguyên bản cho cả lớp xem.
Thời ấy, được xem phim nước ngoài là cả một sự kiện mới mẻ. Dù nghe chữ được chữ mất, đám học sinh vẫn xem say sưa, vừa xem vừa nuốt từng từ mới theo lời giảng của cô.
Trong phim có một phân đoạn: Nam chính vì công việc phải chuyển đến thị trấn bên cạnh, đang đi dạo trên con phố lạ lẫm thì bị móc túi. Tên trộm lẻn vào một con hẻm vắng, hí hửng mở ví ra thì thấy tiền ít quá. Hắn bĩu môi chê bai một câu rồi tiện tay vứt toẹt cái ví xuống đất.
Cô giáo Tiếng Anh bấm nút tạm dừng, đặt câu hỏi: "Câu nói này của tên trộm, nếu đặt vào ngữ cảnh của bộ phim thì nên dịch thế nào cho hay?"
Nếu dịch sát nghĩa từng từ thì rất đơn giản, ý là: Rất ít.
Cả lớp bàn tán xôn xao một hồi, Vương Hiểu Nhã giơ tay phát biểu: "Em thưa cô, câu này chứa đựng thái độ khinh bỉ và oán trách của tên móc túi, em nghĩ nên dịch là 'Nghèo thật'."
Cô giáo gật đầu tán thưởng: "Rất tốt. Dịch thuật là như vậy, không thể chỉ dịch nghĩa đen của từ mà phải liên kết với ngữ cảnh, câu từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297223/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.