Chớp mắt một cái đã đến cuối tháng Tám, thời tiết dần chuyển lạnh, trời cao trong xanh, không một gợn mây.
Tóc dài đến ngang vai, Quế Hoan cũng chẳng định cắt nữa, tóc ngắn thì cứ phải cắt tỉa định kỳ, tóc dài đỡ phiền, túm một cái chun buộc lại là xong.
Ngày 29 tháng 8, học sinh toàn trường quay lại lớp, tổng vệ sinh, nộp bài tập hè và chuẩn bị cho lễ khai giảng.
Quế Hoan, với tư cách là đại diện học sinh khối 9, đã nộp bài phát biểu cho cô giáo kiểm tra một lượt.
Chuyện tổng vệ sinh vốn dĩ luôn là nhiệm vụ "bảo toàn tính mạng" hàng đầu của Quế Hoan. Cô không hề vì có thêm hai mươi năm tuổi thọ mà lơ là, đời người có mấy mươi năm, cô không thể ngồi ăn núi lở, mỗi ngày tích cóp thêm vài giờ, tuần tự từng bước mới mong trường thọ được.
Về đến lớp, Quế Hoan theo bản năng liếc nhìn bàn học của Liêu Liễm, ghế được đẩy gọn gàng vào gầm bàn, không ai đụng đến.
Không phải cậu ta bảo cuối tháng Tám về sao? Sao giờ này vẫn chưa thấy bóng dáng đâu? Dọn dẹp xong lớp học, Quế Hoan là người cuối cùng bước ra khỏi cửa lớp. May mà hôm nay cô đeo cặp đi học, vì là hàng xóm với Liêu Liễm nên cô tiện thể nhận luôn sách giáo khoa hộ cậu.
Dưới ánh ráng chiều đỏ rực, Quế Hoan lững thững đi bộ về nhà. Bố mẹ đều đang bận rộn ở quán cơm bình dân. Để tăng thu nhập, quán mở cửa 24/24, mẹ cô làm đến mười một giờ đêm, nửa đêm về sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297247/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.