Một ngày trước khi khai giảng, Quế Hoan giúp Liêu Liễm tháo phần gấu quần đã được khâu lên xuống. Quế Hoan yên lặng làm công việc kim chỉ, trong khi Liêu Liễm thì mắt dán c.h.ặ.t vào cuộn len, tay không ngừng "nhào bột" trên ghế sofa.
Không phải cậu không muốn chơi với cuộn len, mà là Quế Hoan đã ra lệnh cấm tiệt hành vi này, để phòng ngừa việc cậu lại tự trói mình thành Đường Tăng trong Động Bàn Tơ thêm lần nữa...
"Anh Liêu!"
Nghe thấy tiếng gọi vọng lên từ dưới lầu, Liêu Liễm đứng dậy khỏi giường, đi tới bên cửa sổ nhìn xuống. Vương Tam Bính và Quang "trọc" – cả hai đều béo lên một vòng – đang mặc đồng phục của trường cấp ba mới, ngửa cổ gào thét.
Liêu Liễm chỉ tay vào ống nước, nói: "Đừng có gào ầm ĩ nữa, leo lên đây."
Quế Hoan: "..."
Với cái trọng lượng kia của Vương Tam Bính, chưa bàn đến chuyện có leo nổi hay không, cô chỉ sợ cậu ta giật tung cả đường ống nước ra khỏi tường mất.
Mấy phút sau, Vương Tam Bính và Quang "trọc" thở hồng hộc bò lên được tầng sáu. Quế Hoan cầm cái quần chuyển địa điểm, cả nhóm kéo sang nhà Liêu Liễm.
Cả một mùa hè không gặp Liêu Liễm, Vương Tam Bính và Quang "trọc" đứng ngẩn tò te ở cửa hồi lâu, kinh ngạc thốt lên: "Anh Liêu, anh... anh là anh Liêu thật đấy à?"
Liêu Liễm ngồi khoanh chân trên t.h.ả.m, lôi lọ mắm tép ra, tìm thêm cái cốc thủy tinh sạch, rót nước ngọt cho mình và Quế Hoan.
Nghe vậy, cậu liếc xéo Vương Tam Bính một cái, nói: "Xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297248/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.