Khu vực quanh trường có rất nhiều xe đẩy bán đồ ăn vặt, thời ấy chưa phong phú như bây giờ, chủ yếu là đồ uống. Từ túi nước đá bào hai hào, đến túi sữa trái cây ba hào, sang hơn chút nữa là nước ngọt đóng chai thủy tinh.
Liêu Liễm chuyển đến đây đã lâu nhưng ít khi ăn vặt ở cổng trường. Mấu chốt là Công viên Lao Động ở quá gần, trong đó có cái hồ nhân tạo nuôi cả đàn cá chép đỏ. Ngày nào tan học cậu ta cũng phải ghé qua ngắm nghía vài lần, còn chăm chú hơn cả đi học.
Cá mùa hè chưa béo lắm, Liêu Liễm đang bấm đốt ngón tay chờ đến mùa thu là vừa đẹp.
Dù sao hồ cũng lắm cá thế, cậu ta vớt hai con về "nuôi", chắc chẳng ai phát hiện ra đâu.
Liêu Liễm nhìn mấy túi nước đá bào xanh xanh đỏ đỏ, chọn một túi màu vàng, một túi màu đỏ, rồi quay sang hỏi Quế Hoan: "Cậu lấy cái nào?"
Quế Hoan từ bé đã không khoái món nước đường hóa học pha phẩm màu này, uống xong lưỡi đổi màu, miệng lại còn bị chua.
Cô bới trong thùng xốp, lôi ra một túi sữa trái cây.
Vẫn là hương vị tuổi thơ, ngọt lừ, chẳng thấy tí vị sữa nào.
Hai người đi dọc đường thì thấy một tiệm bánh nướng nhân thịt, những chiếc bánh mỡ màng tỏa ra mùi thơm phức vừa ra lò. Liêu Liễm hai tay bóp hai túi nước đá bào, cùng lúc bơm thẳng vào miệng.
Quế Hoan thắc mắc: Uống thế không bị lẫn mùi à? Thấy Liêu Liễm đứng im, mắt dán c.h.ặ.t vào bếp nướng bánh, Quế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-on-cho-lam/5297225/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.