

Ta suýt nữa thì bị tên gia đinh đẩy ngã xuống đất.
“Thứ không biết liêm sỉ, đồ hạ tiện, cũng dám đến Hầu phủ trèo cao bám thấp, mau cút đi!”
Ta vừa định mở miệng nói rõ mục đích, thì phía sau đã vang lên tiếng trêu chọc.
“Ồ, đây chẳng phải là tiểu thanh mai năm xưa được đính hôn với Diệp tiểu hầu gia sao?”
Ta quay đầu lại, là Diệp Huyền Tranh cùng một đám bằng hữu cưỡi ngựa trở về.
Xa quê năm năm, vậy mà bọn họ vẫn còn nhận ra ta.
“Diệp tiểu hầu gia quả thật diễm phúc không cạn nha, bao nhiêu năm rồi mà tiểu thanh mai vẫn còn nhớ mãi không quên, đến tận đây tìm ngươi!”
“Nghe nói Kỳ đại tiểu thư năm đó rời đi dứt khoát lắm mà, sao giờ lại quay về rồi?”
“Còn vì sao nữa, chẳng phải nghe nói Diệp Hầu đến giờ vẫn chưa cưới, nên lại mơ mộng làm phu nhân Hầu phủ đó sao!”
Bọn họ từ trên cao nhìn xuống ta, lời lẽ đầy châm chọc.
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.