“Năm năm ngươi rời đi, ta vẫn luôn tìm ngươi. Nhưng ta hoàn toàn không biết gì về vị biểu cữu kia của ngươi, ta thậm chí còn nghĩ, liệu ông ấy có phải là kẻ l.ừ.a đ.ả.o hay không, rốt cuộc đã lừa các ngươi đi đâu, vì sao ta tìm thế nào cũng không thấy.
“Ta từng tuyệt vọng, cứ thế chờ đợi, chờ mãi, chờ mãi, kết quả… ta thật sự đã đợi được ngươi quay về.”
Hắn đặt tay lên đôi chân mình.
“Nhưng sau đó, đôi chân này phế rồi, ta bỗng cảm thấy ông trời dường như rất thích trêu đùa ta. Vốn là không muốn sống nữa, vậy mà có một ngày, ngươi lại đột nhiên trở về.
“Hôm đó ngươi cầm gậy đ.á.n.h đám người kia, ta lập tức nhớ đến câu nói thuở nhỏ, ta nói: có một thê t.ử thù dai như vậy, sau này nhất định sẽ không ai dám bắt nạt ta.”
Giọng hắn run rẩy, bờ vai hắn khẽ rung.
Hắn che mắt, không dám ngẩng đầu nhìn ta.
“Nguyệt Hoa, ngươi là người duy nhất trên đời này chiếu sáng đêm tối phong tuyết của ta… đừng đi nữa có được không? Ngươi đi rồi, ta thật sự không chịu nổi nữa… đừng đi nữa, có được không? “Nguyệt Hoa… ta thích ngươi, ta vẫn luôn thích ngươi… chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không?”
Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một vật.
Là miếng ngọc bội kia.
Miếng ngọc bội đính hôn mà trước cổng phủ hầu hắn đã tự tay ném vỡ.
Vậy mà hắn lại nhặt lên!
Lúc này, ngọc bội đã được gắn lại.
Nhưng phương pháp gắn lại ấy khiến ta chấn động.
Kim thiện!
Loại kỹ nghệ này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-hoa-tram-tram-co-anh-tham/5228503/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.