Ta run lên, không biết là vì lạnh hay vì hận.
Lão phu nhân siết c.h.ặ.t tràng hạt, không nói một lời.
Thân hình thẳng tắp của Diệp Huyền Tranh lảo đảo.
“Nguyệt Hoa, xin nàng… nợ nàng, ta nguyện dùng cả đời để bù đắp…”
“Bù đắp?”
Ta chậm rãi lắc đầu, lùi lại một bước, rồi lại một bước.
“Diệp Huyền Tranh, chúng ta không còn cả một đời nữa.”
“Không… Nguyệt Hoa… Nguyệt Hoa đừng đi…”
Hắn bất chấp tất cả lao về phía ta, cùng với chiếc xe lăn bốn bánh giam cầm hắn, mất thăng bằng, nặng nề ngã xuống đất, đè lên một chân của hắn.
Hắn túm lấy vạt áo ta, hết tiếng này đến tiếng khác gọi tên ta.
“Nguyệt Hoa, nàng hận ta, nàng g.i.ế.c ta cũng được! Ta chỉ cầu nàng đừng rời xa ta… là ta ngu, là ta dại! Nàng phạt ta thế nào cũng được, chỉ cầu nàng đừng bỏ ta…”
Hắn khóc như một đứa trẻ làm bẩn viên kẹo trong tay.
Ta quay đầu nhìn hắn, gương mặt vô cảm.
Chậm rãi ngồi xổm xuống, từng ngón, từng ngón một, bẻ ra những ngón tay lạnh lẽo run rẩy của hắn.
“Nước mắt của ngươi, m.á.u của ngươi, giờ đây đối với ta, chẳng còn là gì nữa.”
Ta nghe thấy giọng mình bình tĩnh đến đáng sợ.
“Từ giờ phút này trở đi, ta và Diệp gia, vĩnh viễn không còn liên quan.”
“Không… Nguyệt Hoa…”
Hắn cố chống người dậy, nhưng hai chân ấy căn bản không thể cho hắn chút lực nào, chỉ bất lực lê kéo giãy giụa trên nền tuyết.
“Tranh nhi…”
Lão phu nhân định đến đỡ hắn.
Hắn đột ngột hất ra, mắt đỏ ngầu, nhìn mẫu thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-hoa-tram-tram-co-anh-tham/5228504/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.