“Áo hồ cừu ấy, ta tưởng Hầu gia đã tặng ta rồi, nên tự tiện đem đi cầm.”
“Ngươi nói cái gì?”
Hắn lộ vẻ sững sờ.
“Ngươi thiếu tiền sao?”
Ta nghiêm túc gật đầu.
“Phải. Ta nghèo! Minh Triệt vào kinh, cần lộ phí.”
Một gương mặt hắn tức đến phồng lên, mà nửa lời cũng không nói được.
Ta bước về phía biểu ca.
Nhưng Diệp Huyền Tranh lại sải một bước chắn giữa hai chúng ta.
“Đã không khỏe thì nên ở trong phòng.
“Biểu công t.ử đã đưa đồ tới, tâm ý đã nhận. Lão Phúc, tiễn khách.”
Quản gia tiến lên.
Biểu ca không để ý, ánh mắt vượt qua Diệp Huyền Tranh, dừng trên mặt ta.
“Nguyệt Hoa, sắc mặt muội sao lại kém thế này?”
“Đường Tri Viễn…”
Ta sững người, không ngờ Diệp Huyền Tranh lại biết tên biểu ca.
Hắn chậm rãi xoay người, sắc mặt âm trầm, khí thế bỗng ép người.
“Đây là Hầu phủ. Thân thể của Hầu phu nhân thế nào, tự có y sư trong phủ chăm sóc. Ngươi là nam nhân bên ngoài, trước mặt bản hầu mà truy hỏi bệnh tình sinh hoạt của phu nhân bản hầu như vậy, có phải… quá thất lễ rồi không?”
Không khí căng thẳng như dây đàn.
“Biểu ca…”
Ta lắc đầu về phía hắn.
“Ta không sao. Biểu ca cứ chuyên tâm ứng thí, đến lúc đó, ta chờ xem huynh cưỡi ngựa dạo phố.”
Sắc mặt Diệp Huyền Tranh càng thêm u ám.
“Ngươi đúng là đặt kỳ vọng lớn vào hắn nhỉ!”
Biểu ca bỗng cười.
Nụ cười rất nhạt, nhưng mang theo khí độ chính trực, không thể xâm phạm của kẻ đọc sách.
“Được! Nguyệt Hoa, muội hãy dưỡng thân cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-hoa-tram-tram-co-anh-tham/5228494/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.