Không ít người quen cũ bật cười, ánh mắt ám muội qua lại giữa ta và Diệp Huyền Tranh.
Bàn tay đang cầm chén rượu của Diệp Huyền Tranh khựng lại, mày nhíu c.h.ặ.t.
Một người khác tiếp lời:
“Ý này hay đấy! Chi bằng mời Thái t.ử điện hạ ra đề thì sao?”
Thái t.ử cũng tỏ ra hứng thú.
“Quả thật thú vị!”
Hắn trầm ngâm giây lát rồi nói:
“Vậy thế này đi. Mọi người đều biết danh sĩ Cố Diễn Chi, Cố tiên sinh, xưa nay có danh xưng ‘Hàn Giang Cô Hạc’. Tin rằng Diệp phu nhân cũng từng nghe qua đại danh của ông. Chi bằng mời Diệp phu nhân vẽ cho Cố tiên sinh một bức tiểu họa, thế nào?”
Cả đại sảnh yến tiệc thoáng chốc lặng đi.
Cố tiên sinh danh chấn thiên hạ là thật, nhưng tính tình cô lập, lạnh lùng cũng là thật, xưa nay chưa từng dễ dàng giao du với người khác.
Người từng thấy dung mạo thật của ông, ít ỏi vô cùng.
Ta… cũng chưa từng gặp.
Vẽ tiểu họa của một người chưa từng gặp mặt? Ta ngẩng lên nhìn Thái t.ử.
Hắn đang ung dung nhìn ta.
Mày Diệp Huyền Tranh càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Thái t.ử đã lên tiếng, ai dám không tuân?
Ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía ta, thì thầm bàn tán, chờ xem trò hay.
Giữa bao ánh nhìn ấy, ta chậm rãi đứng dậy.
Thái t.ử đã sai người khiêng lên một tấm bình phong lụa trắng.
Diệp Huyền Tranh tháo ống sáo trúc bên hông.
Ta siết c.h.ặ.t b.út trong tay, ống tay áo màu nhạt lướt qua mặt lụa trắng, mang theo một làn gió mát lạnh.
Bút hạ xuống, tiếng sáo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-hoa-tram-tram-co-anh-tham/5228493/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.