“Áo lông cáo này ấm hơn cái áo choàng rách của ngươi nhiều. Đừng có đến Thái t.ử phủ rồi lại ốm yếu uể oải, làm mất mặt Hầu phủ.”
Áo choàng rách? Là chiếc của biểu ca sao?
Hắn biết bằng cách nào?
Khách đến Thái t.ử phủ đông như mây.
Khi chúng ta xuống xe, trước cổng đã đông nghịt người.
Diệp Huyền Tranh bị mấy công t.ử tông thất kéo lại hàn huyên.
Bọn họ bước nhanh, đã đi xa phía trước.
“Kìa, đó chính là phu nhân mới cưới của Võ An Hầu phủ à?”
“Sao nàng ta lại đi một mình thế kia? Diệp tiểu Hầu gia ghét bỏ nàng ta đến vậy sao?”
“Có gì lạ đâu, một nữ nhi của tội thần, nghe nói vì muốn bám víu Hầu phủ mà liều mạng chặn ngựa của tiểu Hầu gia, mặt dày không chịu rời đi.”
“Câu ‘nữ nhi tội thần’ này đừng nói bừa. Năm đó là thúc phụ nàng ta tham ô bị xét nhà c.h.é.m đầu, liên lụy đến Tể tướng phủ.”
“Phụ thân nàng ta vì chứng minh trong sạch đã đ.â.m đầu vào cột Bàn Long, Hoàng thượng khai ân không giáng tội, chỉ xét nhà thôi. Nếu không, ngươi nghĩ nàng ta còn sống được đến giờ sao?”
“À, nói vậy cũng phải.”
“Dù không phải nữ nhi tội thần, thì cũng là thương nhân. Nghe nói tiểu Hầu gia với nàng ta thực ra là giả thành thân, trong lòng tiểu Hầu gia vốn đã có người thương, chỉ lấy nàng ta làm bia đỡ đạn để từ chối liên hôn mà thôi…”
“Tiểu Hầu gia có người trong lòng à? Là ai thế?”
Từng ánh mắt đổ dồn về phía ta, ta cảm nhận được một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-hoa-tram-tram-co-anh-tham/5228492/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.