Hắn vậy mà tìm tới nhanh đến thế!
“Biểu ca!”
Hắn định đưa tay kéo ta, nhưng liếc nhìn xung quanh một vòng, rốt cuộc vẫn không ra tay, chỉ tiến lên một bước, dùng tư thế không cho phép kháng cự chặn đường ta lại.
“Lên xe!”
Không còn cách nào khác, ta chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời……
Ta co mình ngồi ở góc trong xe.
Hắn nhìn gương mặt tái nhợt của ta, đột ngột cởi áo choàng khoác lên người ta.
Ta muốn ngăn, nhưng hoàn toàn không ngăn nổi.
“Lạnh đến mức này mà còn dám nói gì nữa!”
“Chủ ý thì lớn hơn trời, để lại một phong thư rồi tự mình bỏ đi, kết quả ngươi lại tự chăm sóc bản thân kiểu này sao?”
“Ngươi có biết không, mọi người đều lo đến phát điên rồi! Trên đường tìm ngươi, ta gần như đã lục soát khắp tất cả những thành trấn mà ngươi có thể đến.”
Buộc c.h.ặ.t dây áo cho ta xong, hắn nhìn ta chằm chằm.
Một lúc lâu sau, hắn bỗng do dự rồi hỏi:
“Nguyệt Hoa, ngươi chẳng lẽ là…… vì tránh ta sao?”
Ta khựng lại một chút, cúi mắt, im lặng không đáp.
“Tại sao?”
Tại sao ư? Bởi vì ta sắp không còn sống được bao lâu nữa!
Sao có thể liên lụy một người tốt như huynh chứ!
“Biểu ca, tiền đồ của huynh rực rỡ, khoa cử nhất định đỗ cao, đến khi ấy sẽ có mối lương duyên tốt đẹp hơn đang chờ huynh.”
Hắn tức giận.
“Chính vì sợ điều đó nên ta mới muốn cầu hôn ngươi ngay bây giờ! Bất luận sau này ta là thân phận gì, cũng không ai có thể chia cắt chúng ta!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-hoa-tram-tram-co-anh-tham/5228491/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.