Ta liếc mắt một cái đã nhìn thấy khóm trúc tím ở góc viện, trong lòng thoáng chốc ngẩn ngơ.
Đó là do chính tay ta trồng ở đây năm lên bảy tuổi.
Khi ấy ta kiễng chân đỡ cây non, còn Diệp Huyền Tranh lúc đó vẫn là thế t.ử Hầu phủ, đào hố lấp đất.
Sau này ta c.h.ặ.t một cây, nhờ người làm thành sáo trúc tặng hắn.
Ta nói: trao người một cây sáo trúc, mong nhận lại một khúc nhạc mới.
Thế nên mỗi khi hắn học được khúc mới, đều thổi cho ta nghe.
Thiếu nữ trên tường, váy sen phất phơ lay động.
Thiếu niên dưới tường, ánh mắt sao long lanh, tiếng sáo ngân dài.
Chỉ tiếc năm tháng trôi qua, rốt cuộc cũng là trao lầm một đoạn tình.
Ta quay đầu, nhìn chiếc đèn l.ồ.ng dưới mái hiên đề chữ “Hỷ” lay lắt cô độc trong gió.
Những suy nghĩ ngưng trệ trong đầu dần tan biến.
Ta đưa tay gõ cửa thư phòng.
7
Trong phòng, ánh nến mờ tối.
Ta đem đầu đuôi sự việc nói rõ với hắn.
Hắn nhíu mày, trừng mắt nhìn ta.
Là đang trách ta đi quấy rầy người trong lòng của hắn sao? Ta c.ắ.n răng.
“Hầu gia, cây trâm đó là di vật của mẫu thân ta, xin ngài nói giúp với Lâm tiểu thư một lời…”
“Ta không giúp được ngươi.”
Hắn từ chối dứt khoát, không chút do dự.
“Chỉ cần Hầu gia chịu giúp, bao nhiêu bạc ta cũng nhất định sẽ trả, ta có thể lập giấy cam đoan.”
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt giễu cợt.
“Ngươi hình như rất có tiền nhỉ!”
Từ nội dung lời nói đến biểu cảm và giọng điệu đều giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-hoa-tram-tram-co-anh-tham/5228490/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.