Bàn tay lần tràng hạt của lão phu nhân dừng lại, bà mở mắt.
“Nửa năm sao?”
Vị ma ma phía sau lộ vẻ bất lực.
“Tiểu hầu gia rốt cuộc vẫn cưới nha đầu đó. Ngài năm xưa đã làm bao nhiêu chuyện như vậy, thế mà suốt năm năm nay hắn lại…”
“Haiz~ nói gì mà nửa năm sau hòa ly, chẳng biết chính hắn có tin hay không!”
Lão phu nhân dường như hoàn toàn không nghe thấy, chỉ lắc đầu.
“Hắn bị lừa rồi!”
Bà cụp mắt xuống, gương mặt một mảnh tĩnh lặng như tro tàn.
“Thứ độc đó… chưa từng được giải! Bị cưỡng ép áp chế suốt mười năm, đã sớm phát tác rồi, nó… không sống nổi qua mùa đông này đâu!”
5
Lần này vào kinh, ta còn có một mục đích khác.
Đó là lấy lại vật duy nhất mẫu thân ta để lại trên đời này: cây trâm Nguyệt Thùy Ngô Đồng.
Những năm qua ta dò hỏi khắp nơi, biết được nó đã qua tay nhiều người, cuối cùng trong một buổi đấu giá bị đích nữ của Thượng thư Bộ Lại là Lâm Uyển Thanh mua đi.
Nghe nói năm đó nàng đã bỏ ra một nghìn năm trăm lượng bạc.
Vì thế, ta mang theo toàn bộ một vạn lượng mà Thái t.ử cho ta.
Bất kể nàng ta ra giá cao đến đâu, ta cũng nhất định phải chuộc lại cây trâm ấy.
Trời chiều u ám, gió lạnh mang theo hơi rét, dường như sắp có tuyết rơi.
Ta khép c.h.ặ.t áo choàng, bước lên bậc đá, đến trước cửa phủ Lại bộ thượng thư.
Cửa hông mở ra, người dẫn đường là một tiểu nha hoàn.
Ta gặp được Lâm Uyển Thanh.
Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-hoa-tram-tram-co-anh-tham/5228489/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.