Đúng lúc ấy, Thái t.ử khi đó còn là Kính Vương đang ngồi uống rượu ở gian bên, trong men say lờ mờ, hắn cất tiếng cười lớn, nói rằng người có thể vẽ ra được ý cảnh như vậy hẳn là giai nhân tuyệt diệu, nếu là mỹ nhân thì nhất định sẽ cưới về làm vương phi.
Nói xong, hắn còn không khách khí vén luôn mũ che mặt của ta.
Khoảnh khắc ấy, cả sảnh đều lặng ngắt.
Bởi vì tất cả mọi người đều nhận ra ta, biết ta là vị hôn thê của thế t.ử Vũ An hầu Diệp Huyền Tranh.
Quả nhiên, ngày hôm sau, Diệp Huyền Tranh hay tin, liền tìm Kính Vương đ.á.n.h nhau một trận.
Kính Vương cũng tự thấy mình đuối lý, cho nên chuyện này cuối cùng chỉ bị xem như một cuộc tranh chấp bồng bột của thiếu niên, không kết thành thù oán.
Thái t.ử nhìn tấm lưng cứng đờ của ta, bật cười khẽ, phất tay.
“Ngồi đi!”
Ta ngồi xuống một cách dè dặt, từ bọc hành lý lấy ra một chiếc hộp gấm đưa tới.
Hắn mở ra, ánh mắt lập tức sáng lên.
“Quả nhiên danh bất hư truyền, một vạn lượng này, đáng giá!”
Vừa nói, hắn vừa rút từ tay áo ra một xấp ngân phiếu, đùa cợt:
“Cô thật tò mò, nếu những quý nữ kia biết người mà các nàng tranh nhau ngưỡng mộ chính là ngươi, thì sẽ có biểu cảm thế nào.”
Ta hoảng hốt.
“Mong điện hạ thay dân nữ giữ kín bí mật!”
Hắn hỏi: “Chuyện này, Du nhi cũng biết rồi sao?”
Ta gật đầu.
Người mà hắn gọi là Du nhi, chính là vị Thái t.ử phi sắp được hắn nghênh cưới, Thẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-hoa-tram-tram-co-anh-tham/5228488/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.