Sau đó ta đi gặp Diệp Huyền Tranh.
Hắn giờ như một con cá c.h.ế.t, trợn mắt nhìn chằm chằm lên nóc màn, không ăn không uống cũng không nhúc nhích.
Ta theo bản năng nhìn về đôi chân hắn.
Hắn cũng theo bản năng nhìn sang ta, thấy ta nhìn chân hắn thì nổi giận.
“Ngươi quay lại làm gì? Đến xem ta làm trò cười sao?”
Ta cười.
“Tùy ngươi nghĩ thế nào. A đệ của ta thêm một thời gian nữa sẽ vào kinh, còn cần ngươi tiến cử với sơn trưởng. Chuyện này vẫn chưa xong, ta không thể đi.”
Hắn hừ một tiếng trong mũi.
Giận mà no được cũng tốt.
Ta không nhìn hắn nữa, quay người bước ra khỏi phòng.
18
Ta hỏi lão Phúc: “Lão phu nhân nói sao?”
Phải, lão phu nhân là người hiểu y thuật.
Nghe nói thuở nhỏ từng bái một vị kỳ nhân chốn y lâm rất lợi hại làm thầy.
Sắc mặt lão Phúc xám xịt, lắc đầu.
“Lão phu nhân nói, xương đã gãy rồi, đại phu thường căn bản không chữa nổi, ngay cả bản thân lão phu nhân cũng không có bản lĩnh ấy, trừ phi sư huynh của bà là Quỷ Thánh Thủ còn sống, nhưng mà… Quỷ Thánh Thủ đã c.h.ế.t hai mươi năm rồi.”
Tia hy vọng cuối cùng, trong khoảnh khắc bị bóp tắt.
Gió lùa qua hành lang, lạnh đến mức xương cốt cũng cứng đờ.
Sáng sớm ngày hôm sau, ta bước vào phòng của Diệp Huyền Tranh.
Quả thực có một mùi ẩm mốc khó chịu.
Ta đẩy cửa sổ cho thoáng khí.
Vừa quay đầu, chiếc gối đã bay thẳng tới.
“Cút!”
Ta nhặt lên, lại ném trả về giường cho hắn.
Hắn trừng mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-hoa-tram-tram-co-anh-tham/5228497/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.