

Ta giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng, mồ hôi lạnh ướt đẫm khắp người.
Trên thân thể dường như vẫn còn lưu lại cảm giác đau đớn bị thiên đao vạn quả.
Vừa quay đầu, nhìn thấy gương mặt quen thuộc trong mộng, ta bỗng rùng mình một cái.
Nam nhân nằm bên cạnh ta dung mạo như ngọc, vẻ mặt tuấn mỹ, dáng ngủ yên tĩnh tựa như một bức họa.
Ta là một y nữ.
Hắn là “phu quân” mà ta nhặt được bên bờ sông.
Khi ấy hắn trọng thương, tỉnh lại rồi chỉ nhớ mình tên là Dịch Thanh.
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.