Chỉ riêng Lạc Thanh Dịch vẫn im lặng.
Một lúc lâu sau, Liễu Y Y mới lên tiếng:
“Đỗ cô nương hộ giá có công, Liễu gia ta cảm niệm cô nương lan tâm huệ chất, giữ đúng bổn phận, xin tặng cô nương một ngàn lạng vàng.”
Nàng ta nói với giọng điệu như vậy, tuy không nói thẳng, nhưng rõ ràng đã tự xem mình là thái t.ử phi.
Nàng ta đang nói ta biết an phận thủ thường, không dây dưa với Lạc Thanh Dịch, cũng không tranh giành với nàng ta.
Ta nào còn dám chứ? Trong mộng, nàng ta vốn là thanh mai trúc mã lớn lên cùng Lạc Thanh Dịch, sớm đã được Đông Cung định sẵn là thái t.ử phi.
Bọn họ lang tình thiếp ý, còn ta chen ngang vào giữa, chẳng khác nào một tên hề nhảy nhót.
Là nữ phụ độc ác trong thoại bản, chuyên phá hoại tình cảm của nam nữ chính.
Tiện phụ, độc phụ, dâm phụ, điên phụ…
Trong mắt mọi người, ta chẳng qua cũng chỉ như vậy.
Cho nên, khi ta bị lăng trì, bách tính đều vỗ tay hả hê.
Vô số lá rau thối, trứng gà ung đều ném vào người ta.
Cuối cùng, ta c.h.ế.t t.h.ả.m nơi đầu đường, xương cốt không còn.
Nghĩ đến tương lai như thế, ta sợ đến run cầm cập, vội vàng nói:
“Dân nữ đa tạ ban thưởng!”
C.h.ế.t không có chỗ chôn và một ngàn lạng vàng.
Kẻ ngốc cũng biết nên chọn cái nào.
Thôi vậy, coi như là mất thân mất tâm, ít nhất cũng còn tiền tài bên cạnh.
Xem như… bị ch.ó c.ắ.n một cái đi.
7
Lạc Thanh Dịch lại cố tình làm khó.
Giọng hắn lạnh băng:
“Đỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-dich-van-khanh/5228260/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.