Nàng ta chưa nói hết, đã lấy tay che mặt khóc nức nở.
Chỉ liếc mắt nhìn nàng ta một cái, ta liền nhận ra.
Đây chính là thái t.ử phi trong giấc mộng của ta, Liễu Y Y.
4
Ngày này, rốt cuộc cũng đã đến.
Ánh mắt nóng rực của dân làng đều dán c.h.ặ.t lên người ta.
Ta là cô nhi được lão y trong thôn nhận nuôi.
Mấy tháng nay, người trong thôn đều biết, ta đã nhặt Dịch Thanh bị trọng thương mất trí nhớ về nhà.
Chúng ta một nam một nữ, lại đều cơ khổ không nơi nương tựa, bèn thuận nước đẩy thuyền mà thành thân, trở thành một đôi phu thê nghèo hèn.
Ta hái t.h.u.ố.c, khám bệnh, hắn đi săn, đốn củi.
Ta từ nhỏ đã cơ cực, tính tình cứng cỏi, thường bị trách là chua ngoa.
Nhưng với Dịch Thanh thì ta thật lòng thật dạ yêu mến, tự nhiên cũng đối đãi với hắn bằng cả tấm lòng.
Hắn ra ngoài săn b.ắ.n, ta liền chuẩn bị sẵn lương khô cho hắn, nếu hắn về muộn, ta cũng luôn thắp đèn đứng trước cửa, chờ hắn trở về.
Hắn đối với ta trước sau đều dịu dàng yêu thương, rảnh rỗi thì đưa ta đi hành y, giúp ta phơi d.ư.ợ.c liệu, còn thay ta nhóm lửa nấu cơm.
Dân làng đều nhìn thấy những điều ấy, ai nấy đều khen chúng ta ân ái, không chút nghi ngờ.
Dịch Thanh dung mạo tuấn mỹ, mười dặm tám thôn, từ già đến trẻ, các cô nương đều thích lén nhìn hắn, thậm chí còn cố ý đi ngang qua thôn chúng ta vì hắn.
Ai ai cũng ngưỡng mộ ta, có được một lang quân như ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-dich-van-khanh/5228259/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.