1
Ta giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng, mồ hôi lạnh ướt đẫm khắp người.
Trên thân thể dường như vẫn còn lưu lại cảm giác đau đớn bị thiên đao vạn quả.
Vừa quay đầu, nhìn thấy gương mặt quen thuộc trong mộng, ta bỗng rùng mình một cái.
Nam nhân nằm bên cạnh ta dung mạo như ngọc, vẻ mặt tuấn mỹ, dáng ngủ yên tĩnh tựa như một bức họa.
Ta là một y nữ.
Hắn là “phu quân” mà ta nhặt được bên bờ sông.
Khi ấy hắn trọng thương, tỉnh lại rồi chỉ nhớ mình tên là Dịch Thanh.
Ta vốn chỉ là một cô nương mồ côi nơi thôn sơn cùng cốc, nào từng gặp qua nam t.ử xinh đẹp đến vậy? Lại thấy hắn cơ khổ không nơi nương tựa, ta tự cho rằng hắn và ta là một đôi trời đất tạo nên, nhất thời nổi lên lòng tham sắc đẹp.
Trong những ngày giúp hắn chữa thương, ta vừa uy h.i.ế.p vừa dụ dỗ, cưỡng ép “cưới” hắn.
Ta vốn nghĩ mình là nhặt được một phu quân hời.
Nhưng hắn trong giấc mộng, lại chưa từng là Dịch Thanh mất trí nhớ, mà là thái t.ử đương triều gặp nạn, Lạc Thanh Dịch.
Dịch Thanh bị ta làm tỉnh giấc, dang tay ôm lấy ta:
“Khanh Khanh sao lại tỉnh rồi? Có phải bị ác mộng quấy nhiễu không?”
Giọng hắn dịu dàng, hệt như trước lúc ngủ đã dày vò ta, mập mờ mà mê hoặc.
Còn ta thì toàn thân lạnh buốt, thế nào cũng không quên được.
Trước khi tỉnh mộng, cũng chính giọng nói này, lạnh lẽo đưa ta vào chỗ c.h.ế.t.
“Khanh Khanh, sao vậy? Thân thể sao lại lạnh thế này?”
Dịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-dich-van-khanh/5228258/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.