Sau khi tra rõ nguồn gốc của mấy mũi ám tiễn kia, hắn liền lấy cớ mưu toan hành thích để trừng trị Liễu Y Y.
Nhưng Tướng phủ thế lực quá lớn, sau một phen xoay xở, cũng chỉ có thể giam lỏng nàng ta.
Liễu Y Y đối với Lạc Thanh Dịch không chịu buông tha, không chịu gả cho người khác.
Tuổi tác ngày càng lớn, Liễu gia đối với nàng ta cũng ngày càng bất mãn.
Cho đến hôm nay, nàng ta mới lại bắt được ta, vọng tưởng “chỉnh sửa cốt truyện”, gây ra một phen náo động lớn như vậy.
Lạc Thanh Dịch từ lâu đã nổi sát tâm với Liễu Y Y, chỉ là chưa có cơ hội.
Hôm nay, cuối cùng cũng kết thúc.
Chỉ là, hắn vốn cho rằng ta rời đi, là vì những hiểu lầm năm xưa.
Nhưng nghe Liễu Y Y nói ra một tràng “lời điên” kia, dường như không chỉ có vậy.
Hắn đối với ta mở lòng bộc bạch, ta cũng liền thẳng thắn đáp lại.
Đem giấc mộng của ta, chậm rãi kể cho hắn nghe.
25
Liễu Y Y sớm đã trở thành kẻ bị Liễu gia vứt bỏ.
Cái c.h.ế.t của nàng ta, lặng lẽ không một tiếng động.
Ta có chút khó tin.
Mọi chuyện cứ thế mà kết thúc, tưởng như vậy thôi.
Hoàn toàn khác với giấc mộng của ta, cũng khác với cái gọi là “cốt truyện” trong miệng nàng ta.
Sau đêm ấy, Lạc Thanh Dịch càng đêm đêm đều nghỉ lại ở tòa biệt viện này.
Mọi hiểu lầm đều đã được gỡ bỏ, chúng ta dường như quay trở về những ngày xưa kia, quãng thời gian sống trong thôn núi nhỏ bé.
Hễ rảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-dich-van-khanh/5228268/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.