Ta cũng không ngoại lệ, một lớp sa trắng che khuất dung mạo.
Lý Tư Viễn ngồi xe buồn chán, liền luôn đ.á.n.h giá ta:
“Đường đến kinh còn nhiều ngày, Tô chưởng quầy định cứ đội sa mũ mãi sao?”
Ta cũng thấy ngột ngạt, nhưng vẫn nói:
“Lý công t.ử, xin tự trọng.”
Lý Tư Viễn bật cười một tiếng, quạt xếp trong tay khẽ hất lên, cố ý vén sa mũ của ta.
Sa mũ rơi xuống đất, dung nhan thật của ta hoàn toàn bại lộ trước mắt y.
Lý Tư Viễn hơi trợn to mắt, hồi lâu mới nói:
“Không ngờ Tô chưởng quầy lại có nhan sắc như vậy.”
Lời này của y cũng không phải nói bừa, dung mạo của ta quả thực không kém.
Nếu nói Liễu Y Y là liễu yếu trước gió, thanh lãnh như tiên, thì ta chính là rực rỡ diễm lệ, trong vẻ nồng nàn còn lộ ra mấy phần khí thế bức người, vừa nhìn đã biết không dễ trêu.
Thật sự cũng rất hợp với dáng vẻ yêu diễm của nữ phụ độc ác trong những câu chuyện truyền kỳ.
Ta hơi thở phào nhẹ nhõm:
“Lý công t.ử quá khen rồi.”
May mà… y không nhận ra ta.
13
Thân phận ta thấp kém, lại còn có An An.
Nam nữ đại phòng, đối với ta mà nói, đã chẳng còn quan trọng đến vậy.
Với Lý Tư Viễn thì lại càng không.
Lý Tư Viễn nảy sinh vài phần hứng thú với ta, tò mò hỏi han đủ thứ.
Những năm qua, vì dung mạo mà nhìn ta bằng con mắt khác, nam nhân ta gặp cũng không ít.
Nhưng bị nam nhân lừa một lần, đã là quá đủ.
Ta chẳng muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-dich-van-khanh/5228263/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.