

Nhiều năm về trước, khi vừa gia nhập quân đoàn dự bị, Kevin trong kỳ nghỉ xuân được giao nhiệm vụ chăm nom một tên nhóc con phiền phức.
Bẵng đi vài năm, sau khi ‘Đội mồ sống dậy’, Kevin – hiện tại đã là tổng chỉ huy quân đoàn Thanh Đồng – trở về vương đô, nhưng vương đô nay đã đổi chủ.
Gã bạn thân hả hê cười nhạo: “Ngu người rồi phải không! nghe nói năm bệ hạ bảy – tám tuổi, anh từng đánh ngài ấy mấy trận.”
Kevin thờ ơ: “Bao nhiêu năm qua rồi, chắc hắn cũng chẳng nhớ đâu.”
Oswid nói: “Người mà các ngươi ngưỡng mộ, là nỗi ám ảnh tuổi thơ của ta.”
Kevin sặc rượu vang.
Oswid chống cằm, thản nhiên nói:”Nhưng giờ đây, quyền lực ta nắm trong tay đã cao hơn y rồi, không biết nên ‘báo đáp’ thế nào mới tốt đây…”
Kevin: “……………………………………”
—
Hỏi: Thời thiếu niên từng đánh một thằng nhóc lì lợm, giờ đứa nhóc đó lại trở thành cấp trên của tôi, tôi còn có thể sống được bao lâu?
Đáp: Ăn uống no nê, chuẩn bị lên đường!
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.