Người đứng chắn trước mặt Kevin là một chàng thiếu niên anh tuấn, toàn thân người ấy toát ra khí chất rất không phù hợp với độ tuổi, đó là cảm giác mạnh mẽ, áp bức người khác. Không biết là do đôi mắt sắc bén khác thường hay vì vóc người quá cao lớn của y. Dù nếu chỉ xét ngoại hình, khó mà nói được chàng ta đã đến hai mươi hay chưa.
Kevin thầm nghĩ may mà mình thắng kịp, với khoảng cách này chỉ cần dời tầm mắt lên chút, nếu đi thêm hai bước nữa thì chắc phải ngẩng đầu lên mất.
Ánh mắt anh cực nhanh đã quét từ trên xuống dưới, đánh giá người kia một lượt – Từ mái tóc ngắn màu nâu đen gọn gàng, đến cánh tay và lồng ngực đầy cơ bắp, rồi xuống đôi chân dài được giấu trong đôi bốt Mã Kỵ… Trong lòng tặc lưỡi hai tiếng, ngang nhiên cảm thán một câu: Ngươi là ai vậy?
Không phải là anh không đoán ra được chàng trai này là ai, mà là anh thật sự không thể tìm ra được mối liên hệ giữa chàng ta và tên nhóc con lì lợm năm nào.
Thời gian trôi nhanh thật đấy! Oắt con này nốc thuốc tăng trưởng thay cơm để lớn à?!
Anh ngẩng người mãi một hồi lâu, đủ lâu để nụ cười nửa miệng của Oswid dần biến mất, hắn hơi nheo mắt, nói: “Người có địa vị cao thường dễ quên chuyện vặt, xem ra ngài Fassbinder đã không còn nhớ ta rồi!”
“Nhớ chứ, cùng nhau trải qua cả một kỳ nghỉ xuân mà, đương nhiên là nhớ. Ta chỉ đang nghĩ xem rốt cuộc bản thân đã ngủ quên bao nhiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247161/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.