Sự tĩnh lặng này là thứ Kevin ghét nhất. Cứ như thể trong khoảnh khắc nào đó, tất cả mọi người đều chết, không còn tồn tại nữa, không có quá khứ cũng chẳng thấy tương lai. Điều này luôn khơi dậy trong anh một số ký ức chẳng mấy tốt đẹp, dù anh có thể nhận thức rõ hoàn cảnh yên ắng này là do trò quỷ của thứ gì…
Đó là chủng tộc hoang mạc sống ở phía tây đại lục, vì hành tung quỷ dị, kỳ lạ và hiểm độc mà phần lớn mọi người gọi chúng là Sa Quỷ. Mỗi khi có một số lượng nhất định Sa Quỷ vội vã đi ngang qua, bất cứ ai trong phạm vi trăm mét đều sẽ rơi vào ảo giác như bị ai đó bịt kín tai mắt – không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, cũng không nhìn thấy bất kỳ ai ngoài chính mình.
Tất nhiên, tình trạng này chỉ kéo dài trong thời gian rất ngắn, khoảng chừng hơn mười giây.
Nhưng trên chiến trường, dù chỉ mười mấy giây cũng đủ để đoạt mạng người. Vì thế nên trong những năm Kevin làm chỉ huy quân Thanh Đồng, hơn phân nửa thời gian của anh đều hao phí vào việc “phòng thủ những cuộc tập kích của Sa Quỷ”, thậm chí cuối cùng còn “hy sinh” trên một chiến trường như vậy.
*Quỷ cát/ Sa quỷ: “Âm hồn bất tán…” khuôn mặt anh trở nên lạnh lẽo, một tay đặt lên chuôi dao găm bên hông, thần kinh căng chặt như dây cung… Đây gần như đã trở thành một phản xạ có điều kiện. “Cạch—“ Cửa xe bỗng phát ra một tiếng động nhỏ. Kevin lập tức bật dậy, vung dao chém
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247162/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.