Tự gọt nhỏ mình là phương án bất khả thi, nhưng cái lỗ thông gió kia thì…
Kevin liếc mắt nhìn lên trên, rồi lập tức thu lại ánh nhìn, cùng Oswid hấp tấp túm lưng quần của Mio.
“Á— Hai người làm gì vậy! Úiii— đừng kéo! Quần sắp tụt rồi đó!” Mio vừa giữ cạp quần vừa kêu oai oái, Kevin như một tên cướp giật mạnh thêm một cái khiến cậu hốt hoảng nhảy cẫng lên. Sau khi lấy được cái móc kim loại nhỏ trên cạp quần của Mio, Kevin liền ném qua cho Shaw : “Cầm lấy! Đi mở khoá các phòng khác, chỉ với vài người chúng ta thì không thể đối đầu trực diện với chúng được, cố mở được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, nhanh lên!” Mấy gã người thú to lớn thô kệch xưa giờ không hề giỏi làm chuyện lén lút tỉ mỉ như thế này, Shaw cầm que kim loại mảnh, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo sau cơn hôn mê, ngơ ngác hỏi: “Cứu thế nào?” “Đừng ngốc nữa, đưa cho ta!” Oswid giật luôn cái que, bắt đầu mở khoá. Kỹ năng “tà đạo” này không biết hoàng đế bệ hạ đã học được ở đâu, xem ra đã thành thạo đến mức điêu luyện. Oswid chẳng thèm để ý người đang bị nhốt là ai, của tộc nào, cứ gặp ai là mở cho người đó. “Cạch, Cạch, Cạch—” tốc độ nhanh đến mức gần như ba giây xong một cái, mở liên tục ba cánh cửa phòng giam. Kevin học theo Oswid, giật thêm móc kim loại trên quần Mio, cũng nhanh chóng mở được hai phòng giam bên này. Một đội quân hùng hậu ào ào từ lối ra trên mặt đất tràn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247169/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.