Hai tay đang bị trói phía sau lưng của Kevin vẫn không ngừng mài vào mảnh đá nhọn. Ngay khi nghe tiếng “Không” quen thuộc vang lên, tay anh trượt mạnh một cái, dây leo gai bị kéo căng tới cực hạn lập tức kêu “rắc” một tiếng, bàn tay theo quán tính trượt thẳng vào mép đá sắc bén, cứa rách một đường dài.
Kevin khẽ rên một tiếng: “Ui——!!!”
Thần kinh của viên tướng sĩ vốn đã căng như dây cung, nghe Kevin kêu đau thì càng thêm luống cuống, bất giác hỏi thành tiếng:”Ngài làm sao thế?”
Kevin cười gượng, hai tay vẫn giữ nguyên tư thế bị trói sau lưng: “Không có gì, run tay thôi.”
Phía bên ngoài lại có tiếng chim Đại Bàng rít dài, không khí như bị vật khổng lồ lướt qua, gió cuốn vù vù. Lẫn trong tiếng gió là tiếng bước chân và tiếng kêu gào hỗn loạn.
“Bắt lấy! Bắt lấy chúng nó!” Kevin nghe thấy lũ tinh linh cổ thụ dùng thứ ngôn ngữ kỳ lạ gào rú: “Những người còn lại mau vây chặt đám tù binh! Đừng để bọn chúng vào ——”
Vết thương trên tay anh trong chốc lát đã lành lại. Kevin vung cổ tay thêm vài cái, nhanh chóng giật đứt sợi dây trói. Sợi dây quấn quanh cổ tay quá chặt, phần nữa vì anh dùng lực quá mức để bứt dây nên khớp tay hình như trẹo gân luôn rồi, cảm giác vừa đơ cứng vừa đau rất khó cử động.
“Rắc, rắc ——”
Hai tiếng khớp xương vang lên rõ ràng.
Tướng sĩ ngơ ngác trố mắt nhìn Kevin: “Má ơi— ngài lại đang làm cái gì nữa vậy?!”
Kevin mặt không đổi sắc: “Thư giãn gân cốt.”
Anh thoắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247184/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.