Tất cả mọi người đều sững sờ tại chỗ, rùng mình như có luồng điện chạy dọc sống lưng.
Đám kỵ binh giáp nặng lập tức kéo dây cương, trải qua huấn luyện bài bản giúp họ trong nháy mắt tạo thành một vòng bán nguyệt bao vây. Mio lớn tiếng ra lệnh: “Rút kiếm!”
Gã kỵ binh mang trọng giáp đột ngột bị bao vây dường như có hơi bối rối, hắn quay trái quay phải nhìn mấy lần, hấp tấp phân bua: “Ngươi nhận nhầm người rồi ?! Ta chưa từng ra vào ngục giam nào cả!”
Kevin tay đặt lên chuôi dao găm bên hông, đứng chắn ngay lối ra duy nhất của vòng vây, không ngoảnh đầu hỏi: “ Shaw , ngươi nhìn rõ không?” Shaw kiên quyết: “Ta nhớ rất rõ ngón út trên bàn tay hắn bị một đồng tộc của ta cắn đứt. Dấu răng vẫn còn, không thể nhìn nhầm.” Tên kỵ binh cúi đầu nhìn bàn tay mình, sau đó lắc đầu nguầy nguậy: “Sao chỉ nhìn tay mà nhận người? Quá tùy tiện rồi đấy! Ngươi còn nhớ mặt người đó không? Đợi một chút, ta tháo mũ giáp xuống cho ngươi nhìn rõ mặt rồi hẵng nói!” Bộ trọng giáp nặng nề bao kín mít cả người hắn, mỗi khi nhấc tay xoay đầu đều phát ra âm thanh kim loại va vào nhau kêu leng keng, trong không khí căng như dây đàn thế này lại càng thêm rợn người. “Ta tháo mũ giáp xuống cho các ngươi nhìn, chắc chắn các ngươi nhận nhầm người rồi…” Tên kỵ binh vừa lẩm bẩm vừa lần tay quanh cổ. “Cạch cạch”—những tiếng móc khóa mở ra liên tiếp vang lên. Thần kinh của cả đội đã căng như dây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247166/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.