Những lọ thuốc mà Oswid mang theo đều có hiệu quả rất tốt. Dù là thuốc an thần cho sói đen hay thuốc bôi lên vết thương cho cha con Mai và Ban , tất cả rất nhanh đã phát huy tác dụng. Ban lăn lộn từ đầu này đến đầu kia ngôi đền hoang, rồi lại lăn trở về, nhóc đứng ngồi không yên, bắt đầu tru tréo: “Thà đừng bôi thuốc còn hơn, ngứa! ngứa! ngứa! ngứa… chết mất! Cứu ta—” So với Ban , Mai tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều. Người sống sót trên chiến trường thì có vết thương nào chưa niếm trải. Cảm giác đau nhói khi vết thương lành lại thế này đối với họ quá đỗi bình thường. Mai phe phẩy đôi tai, im lặng lắng nghe đứa con ngốc của mình lăn lộn kêu la, thỉnh thoảng khi Ban lăn qua trước mặt, y sẽ đưa chân vỗ nhẹ hai cái vào người nhóc con để an ủi. Kevin vừa cầm miếng thịt khô nhâm nhi vừa xem trò vui, còn không quên chỉ đạo: “Ê ê– Nhích sang trái một chút, trái! Đúng rồi, chỗ đó còn chưa lau sạch đâu.” Ban vừa khóc thút thít vừa giãy giụa trên nền đất. Oswid không cảm thấy đói lắm. Hắn khoanh tay đứng bên cạnh, hết nhìn Kevin lại quay sang nhìn nhóc sư tử con đang khóc lóc om sòm, vẻ mặt mang một loại cảm xúc rất khó tả.. Cảnh tượng trước mắt thực sự quá quen thuộc, vì năm xưa tên Kevin khốn kiếp này cũng từng đối xử với hắn như thế! ….. Oswid khi đó vẫn còn là một nhóc con ngang bướng, hắn bị ép phải theo Kevin học kiếm thuật và cận chiến. Về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247165/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.