Căn phòng ngủ chìm vào sự tĩnh lặng như kéo dài cả thế kỷ. Kevin cuối cùng cũng hiểu được vị hoàng đế trẻ tuổi kia đã kinh hãi ngây người, đến cả nói cũng nói không thông.
Oswid tuy từ nhỏ đã nghịch ngợm, nhưng nhờ sự quản thúc của lão quản gia già I-an mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, nên trong một số phương diện hắn vẫn rất ra dáng công tử quý tộc. Chẳng hạn như “mạng có thể mất, nhưng thể diện tuyệt đối không được mất”— Dù trong lòng đang sóng gió bão bùng long trời lở đất, nhưng vẫn phải cứng mặt giữ vững phong độ, thể hiện bản thân trầm ổn và điềm tĩnh. Nếu “bão” to quá khó mà giữ được bình tĩnh, thì cứ nheo mắt lại, như thế càng ra vẻ uy nghiêm khó dò.
Đáng tiếc, phương châm này giờ đây không được hiệu quả cho lắm. Oswid sau khi chứng kiến một màn “đao thương bất nhập” của Kevin cuối cùng vẫn không kiềm chế nổi, mắt trợn hơi to!
Kevin hiếm khi trông thấy hoàng đế bệ hạ trưng bộ mặt như gặp quỷ, cảm thấy rất thú vị, không nhịn được lại giở trò lưu manh. Anh dùng dao găm gõ gõ dưới cằm Oswid, trêu chọc: “Sợ ngây người rồi à? Ngài chẳng phải là gan to bằng trời sao, thưa bệ hạ tôn kính.”
Oswid: “…”
Lại thêm một thế kỷ dài đằng đẵng trôi qua, Oswid lúc này mới hoàn hồn, hắn hơi nheo mắt, cố gắng tỏ ra nghiêm nghị, trầm giọng hỏi: “Sao lại thành ra thế này?”
Kevin xoay dao găm, hất cằm về phía hoàng đế: “Giờ nheo mắt cũng muộn rồi, khí thế mất sạch không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247176/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.