“Ta không đùa!” Kevin nói xong, liền chồm người lên phía trước một chút. Tay phải anh “bộp” một tiếng đặt lên bàn trước mặt Oswid, lòng bàn tay hướng lên trên, mạch máu màu xanh nhạt ẩn hiện dưới làn da trắng mịn.
Vì tay đang để trên bàn làm việc, tư thế nửa thân trên của anh hơi nghiêng ngả, có vẻ lơ đễnh, buông lỏng.
Tay trái anh tùy ý vạch ngang một đường trên cổ tay phải, cười nói: “Ngươi quên rằng ta căn bản sẽ không bị thương phải không?”
Oswid rũ mắt nhìn cánh tay trước mặt mình, rồi hướng mắt nhìn lên, vẻ mặt căng thẳng hoà hoãn lại một chút nhưng giọng điệu vẫn cứng rắn: “Không bị thương thì cho rằng mình trâu bò lắm hả? Ngươi có thể mọc bốn cái đầu, tám cái tay, một người chống trăm người được sao?!”
Kevin tặc lưỡi: “Có thể nói chuyện đàng hoàng được không?!”
“Hễ thấy ngươi là ta không nói chuyện đàng hoàng được!” Oswid cười khẩy.
Kevin bất lực nhìn chằm chằm Oswid một lát, đối phương kiên định như bàn thạch, không hề né tránh ánh mắt của anh.
“Hầyyy—” Kevin thở dài, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, cố gắng hạ giọng, thể hiện thái độ ôn hòa mềm mỏng hơn để thuyết phục hoàng đế: “Ngươi xem.. Bây giờ lòng người hoang mang, ai ai cũng đang mong chờ “phương thuốc” cứu mạng, trì hoãn thêm ngày nào bất ổn thêm ngày ấy. Nỗi sợ này không phải nói trấn áp là trấn áp được. Ta biết ngươi luôn không quá tin vào những thứ chưa tận mắt nhìn thấy, cảm thấy đánh cược tính mạng của cả một vương quốc để đi cầu một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247179/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.