“Trong cõi trần hiện tại, mọi người đều như nhau, thần mới là dị loại.” Vừa tỉnh dậy chỉ loay hoay tìm cách mở khóa, trong lòng thân thiết thăm hỏi một trăm tám mươi lượt tổ tông nhà hoàng đế, Kevin thật sự không còn tâm trí để xem xét quần áo trên người mình. Anh cúi đầu nhìn một lát, nhịn không được hỏi: “Ai tắm cho ta vậy?” Oswid hừ lạnh: “Cả người đầy thương tích quái dị như ngươi, tự nứt ra rồi tự lành lại, để người khác thấy được chắc? Ngươi nói xem ai tắm?” Kevin: “…” Thật ra sau khi nghe được câu trả lời này, anh chỉ cảm thấy hơi tiếc nuối vì “mất một cái cớ để ra ngoài”. Nhưng khi Kevin ngẩng đầu lên, anh phát hiện gương mặt của Oswid có gì đó hơi là lạ, ngoài vẻ lạnh lùng cao ngạo thường ngày còn có chút gì đó hơi mất tự nhiên. Dù chỉ thoáng qua một chút thôi, nhưng anh vẫn bắt được rất rõ ràng. Thế là Kevin từ đầu đến chân vốn luôn thản nhiên bỗng dưng cũng bị mất tự nhiên theo. Hai người mắt to trừng mắt nhỏ thêm một lúc, sau đó chỉ đành lặng lẽ lướt qua cái chủ đề có gì đó không ổn này. May mà cảm giác vừa rồi giống như mèo ngốc cào nhẹ một cái, xong liền thu móng, không để lại quá nhiều dấu vết. Kevin đổi một tư thế thoải mái hơn tựa vào đầu giường, hất cằm về phía Oswid: “Được rồi! Ta lười tranh cãi với ngươi mấy chuyện này, cứ coi như là báo ứng vì đã làm cho tất cả các ngươi bất tỉnh ở trong lăng mộ đi.
***
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247195/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.