

"Giỏi cho cái thứ nghiệt chướng không biết tốt xấu nhà ngươi, đã mười chín tuổi đầu rồi, tìm cho ngươi một mối hôn sự mà còn chê ỏng chê eo sao?"
"Ngươi nhảy hồ tự vẫn? Sao không đi nhảy núi luôn đi, nhảy xuống cho tan xương nát thịt, c.h.ế.t đi cho rảnh nợ!"
"Mối hôn sự này, ngươi gả cũng phải gả, không gả cũng phải gả!"
Lâm Xuân Đào chậm rãi mở mắt, ánh nắng loang lổ xuyên qua những tán lá liễu đung đưa rọi xuống, trong làn gió nhẹ thoang thoảng mùi hương hoa diên vĩ. Nàng khó khăn quay đầu lại, nhìn thấy những đóa hoa màu lam tím đang lay động trong gió.
Nàng nhớ rõ, hoa diên vĩ nở rộ vào tầm tháng Tư, tháng Năm.
Thế nhưng bà ngoại nàng qua đời vào mùa đông lạnh giá. Khi nàng đang thu dọn di vật của bà thì trượt chân ngã từ trên ghế xuống, chẳng lẽ ngã một cái mà trôi qua tận hai mùa sao?
Tầm mắt có chút mơ hồ, cảm giác phía trên có vài gương mặt không rõ nét đang lay động.
Đầu nàng đau như b.úa bổ, dường như có vô số thứ đang chực chờ nổ tung.
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.