Lâm Xuân Đào lắc đầu, chẳng buồn so đo với hạng người ấy.
Sau khi tiễn Xuân Đào đi, Trương Hoa Nhụy nhìn Trương Tình Tình hừ lạnh một tiếng, mặt đầy vẻ bất mãn mà nói: "Tình tỷ tỷ hà tất phải giữ thái độ hòa nhã mà giới thiệu cho ả làm gì? Nhìn hạng người đó là biết chẳng có tiền mua, chẳng qua là ham mắt mấy món gấm vóc tốt nên vào xem cho thỏa lòng thôi. Nhìn bộ ma bố (vải thô) trên người ả kìa, không biết đã mặc bao nhiêu năm rồi, cũ kỹ xấu xí c.h.ế.t đi được!"
Trương Tình Tình sắc mặt bình thản, nhu giọng đáp: "Nhưng đông gia mở cửa kinh doanh, người đến đều là khách, mua hay không cũng phải để người ta vào xem. Đã xem qua gấm vóc tốt của tiệm ta, dẫu hiện tại không có tiền mua, sau này ả cũng sẽ nghĩ đến việc dành dụm tiền để quay lại. Nữ nhân ai chẳng phải may y phục, đến lúc đó ả tự khắc tìm đến thôi."
Trương Hoa Nhụy đối với bộ đạo lý này của đường tỷ vô cùng khinh miệt, hừ lạnh một tiếng rồi chẳng để tâm nữa.
Đường tỷ muội hai người vốn bị cha mẹ bán vào nhà họ Dương làm nha hoàn từ sớm, tháng này mới được sắp xếp ra tiệm phụ việc. Trương Tình Tình luôn muốn tự chuộc thân, nhưng tiền lương của nha hoàn thực khó dành dụm. Làm việc ở tiệm thì khác, làm tốt đông gia sẽ có thưởng, nàng chỉ muốn bán được thật nhiều hàng, tích góp tiền bạc để lấy lại tự do.
Trương Hoa Nhụy nhỏ hơn nàng một tuổi, dung mạo lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5230031/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.