Mọi người nghe vậy đều thở dài, trong lòng hiểu rõ tỷ muội Lâm Xuân Đào quả thực rất gian nan. Năm nay không có ruộng đất canh tác, mùa vụ thu hoạch chẳng được lấy một hạt lương, đợi đến mùa xuân năm sau muốn gieo trồng còn phải bỏ tiền mua hạt giống, bằng không ngay cả ruộng năm tới cũng bỏ hoang. Chuyện dựng nhà e là còn xa vời lắm.
Nghĩ đoạn, ai nấy đều bắt đầu lo lắng thay cho Lâm Xuân Đào.
Thế nhưng nàng đi lại nãy giờ, không những chẳng còn vẻ rụt rè như trước, mà trái lại còn luôn hớn hở tươi cười, tuyệt nhiên không thấy chút vẻ nản lòng nào trên người nàng.
Đám đông hiếu kỳ đi theo xem chia đất nền dựng nhà.
Lâm Thôn chính dẫn đi xem hai nơi. Một chỗ ở giữa thôn, mặt bằng hơi hẹp nhưng gần hàng xóm láng giềng, khá náo nhiệt; chỗ kia địa thế cao hơn, nếu muốn mặt bằng rộng có thể san lấp thêm, cũng gần người trong thôn. Ông nghĩ Lâm Xuân Đào bọn họ đều là phận nữ nhi, xung quanh đông người sẽ an toàn hơn.
Nhưng Lâm Xuân Đào dường như đều không mấy ưng ý, cuối cùng nàng chọn một khoảng đất trống lớn ngay đầu thôn. Nơi đây mặt bằng rất rộng lại bằng phẳng, bên cạnh còn có vài khoảnh ruộng canh tác.
Thôn chính vốn định khuyên nhủ nàng, rằng nếu gặp lúc loạn lạc hay sơn tặc hoành hành thì đầu thôn là nơi rất nguy hiểm. Song thấy nàng có vẻ rất thích, lại nghĩ dù sao cũng chưa dựng nhà ngay, nên ông cũng không nói ra mà tạm thời định đoạt như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5230008/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.