Lâm Xuân Đào dẫn các muội muội men theo chân núi đi ra, Bùi Anh đã đợi sẵn ở đầu đường từ sớm, trên tay xách hai con gà rừng bị trói trong lưới mây.
“Chàng tự đan lưới mây để bẫy sao?” Lâm Xuân Đào tiến lại gần hỏi.
“Ừ, đan sẵn lưới làm bẫy, thừa lúc chúng đến mổ trộm lúa mạch liền nhanh tay chụp gọn.”
Bùi Anh thuật lại giản đơn, Lâm Xuân Đào nghe mà thầm thán phục. Trước kia khi còn sống với bà ngoại, người trong thôn đi bắt gà rừng thường dùng bẫy kẹp, chẳng được như Bùi Anh, cách này đòi hỏi bản lĩnh hơn nhiều.
“Tỷ phu, hai con gà này tỷ phu có định mang lên thành bán không?” Đóa Nhi lanh chanh hỏi.
Bùi Anh vốn không muốn bán. Muốn tiền thì có thể ra ngoài làm thuê, còn đồ rừng săn được hắn chỉ muốn để người nhà tẩm bổ. Nhưng nay hắn đã có thê t.ử, quan sát hai ngày nay, hắn thấy Xuân Đào khá ham kiếm tiền, đến mấy loại nấm hái được nàng cũng gùi đi bán sạch.
Trước kia sư phụ đồ tể thường bảo hắn, hắn vốn là kẻ mồ côi, sau này cưới được thê t.ử thì mới thực là có một mái nhà. Đã có gia đình thì không thể cứ khăng khăng ý mình được nữa.
Thấy Bùi Anh lại nhìn mình như hỏi ý, Lâm Xuân Đào mỉm cười bất lực, quay sang bảo Lâm Đóa Nhi: “Gà là do tỷ phu muội bắt, huynh ấy tự có chủ định, muội phải hỏi xem tỷ phu có biết làm thịt gà không đã.”
Đóa Nhi chưa kịp mở miệng, Bùi Anh đã nhìn con bé đáp: “Biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5230013/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.